Em cứ ngỡ rằng trái tim mình đã chết từ lâu, lòng em sẽ chẳng bao giờ bận tâm đến bất cứ một người nào nữa. Nhưng nào ngờ đâu, từ khi em gặp được anh niềm vui của cuộc sống dường như đã trở lại... Anh biết không? Cuộc đời của em như trở nên có ý nghĩa hơn, em thấy vui khi nhận được những dòng tin nhắn của anh, khi anh ở bên cạnh em, khi anh đùa vui với em, khi nhận từ tay anh những món quà nhỏ nhưng rất có ý nghĩa... Và từ lâu em cảm thấy rất buồn khi anh đi cùng cô gái khác, trái tim em dường như đập rất nhanh, nó đã cảm thấy nhói đau lỗi nhịp theo từng bước chân của anh. Và hôm nay... tiễn anh đi rồi, anh có biết là nơi đây đã có một người khóc rất nhiều không? Nước mắt của em cứ rơi hoài dẫu rằng em không muốn khóc. Nhưng giọt nước mắt của em sẽ khóc cho ai đây? Cho anh, cho em hay cho mối tình dang dở của chúng ta? Anh có biết lại một lần nữa con tim em tan nát mà người vô tình làm tổn thương đó là anh không? Giờ đây em đã vô tình để anh vuột mất khỏi vòng tay của em, anh đã rời xa cuộc sống của em. Em đã tự thầm trách mình tại sao em không giữ được anh, em đã để anh đi cũng đồng nghĩa với việc em đã mất anh, mất anh mãi mãi. Anh có biết rằng từng đêm em không ngủ, em không thể ngủ và không ngủ được không? Em đã khóc rất nhiều, em không biết là mình đang làm gì, đã làm gì và phải làm gì nữa đây? Em chỉ biết đọc đi đọc lại những dòng tin nhắn mà ngày xưa anh gởi cho em, với em nó là tất cả. Khi đọc những dòng tin nhắn cũ em cứ ngỡ rằng anh đang ngay bên cạnh em, đang ngắm nhìn em và đang mỉm cười với em. Anh! Em không thể nào hiểu được là tại sao anh phải ra đi? Tại sao anh lại rời xa em… Tại sao và tại sao???. Nhưng nơi đây em vẫn chờ và vẫn đợi anh, theo anh từng giờ từng giây và từng phút. Giọt nước mắt cuối cùng của em cũng đã cạn rồi nhưng sao anh vẫn chưa về, chưa quay về bên em? Anh có thể giải thích cho em không anh? Vậy là anh vẫn còn nợ em một câu trả lời và em biết câu trả lời đó sẽ không bao giờ có, nhưng em vẫn chờ và cứ vẫn chờ anh. Em nhớ có một lần anh từng nói với em rằng cuộc sống luôn luôn nhiều màu sắc và thay đổi vì vậy em hãy cố gắng vượt lên, cố gắng thích nghi với nó. Em hãy biết vượt lên tất cả, em hãy làm theo câu châm ngôn của anh nhé: “Đừng bao giờ nói câu hối hận nhé em!". Ngày đó em vẫn chưa hiểu được lời nói của anh, nhưng hôm nay em đã hiểu được và em cũng đã làm được rồi anh à. Em đã biết chấp nhận sống một cuộc sống thiếu vắng anh mãi mãi, chấp nhận một thực tế phũ phàng mà em nghĩ là em sẽ không bao giờ làm được, và em cũng không bao giờ hối hận vì em đã yêu anh. Nhưng anh ơi em vẫn tin và vẫn có một niềm tin rất lớn, em tin rằng ở một phương trời xa xôi nào đó, ánh mắt của anh vẫn theo dõi em trên đường đời này. Anh vẫn mãi bên cạnh em, anh sẽ mỉm cười khi thấy em hạnh phúc, vẫn động viên em mỗi khi em gục ngã, vẫn vỗ về em mỗi khi em khóc, vẫn an ủi em khi bị thất bại trước cuộc sống, vẫn khuyên em “hãy cố gắng lên em ơi, cuộc đời này không có bước đường cùng đâu". Nhưng vẫn phải la rầy em mỗi khi em mắc phải sai lầm, một điều gì đó phải không anh? Chính vì thế mà em vẫn luôn tin tưởng và an tâm để bước đi trong cuộc sống này. Cảm ơn anh, cảm ơn anh rất nhiều. Nhờ có anh mà em đã sống thật tốt, nhờ anh mà em tin rằng trong cuộc đời này vẫn có một người luôn dõi theo em trong cuộc sống, em sẽ không còn cô đơn mặc dù anh ở rất xa em. Em vẫn luôn tin trái tim của anh vẫn luôn cận kề trái tim của em như là cạnh kề bù bài toán mà ngày xưa anh và em cùng chung giải tích. Anh ơi nếu nói rằng mối tình đầu tiên là mối tình bất diệt thì với em, anh cũng chính là mối tình cuối của cuộc đời em (dẫu biết rằng nếu sau này em có lập gia đình anh vẫn không hề trách em) . Anh sẽ là tình yêu mà em luôn trân trọng nâng niu và gìn giữ nó. Em tự hứa với lòng là sẽ không bao giờ khắc ghi hình bóng của người con trai khác vào trái tim em, trái tim của em mãi mãi và mãi mãi chỉ thuộc về một mình anh. Và em nghĩ rằng anh đang nghe lòng em nói, "em muốn nói chỉ mãi và mãi mãi yêu anh thôi". Có lẽ em không thể nói rằng chúc anh hạnh phúc. Nhưng, em muốn nói, em nhớ anh rất nhiều và rất nhiều. Người ta thường nói con người không thể sống thiếu kỷ niệm nhưng cũng không thể sống bằng kỷ niệm vì vậy hãy giữ cho kỷ niệm của chúng ta mãi luôn trường tồn theo thời gian anh nhé! Kỷ niệm với anh, em sẽ giữ mãi trong lòng theo thời gian dẫu rằng chúng ta ở hai thế giới khác nhau! Được không anh?
NEU NHU CO CHU NEU
Chia tay rồi, giờ còn đâu những lời yêu thương ngọt ngào, còn đâu sự quan tâm chăm sóc người ta dành cho tôi nữa... Ngày này năm trước, có một chuyện mà tôi chẳng thể quên. Hôm đó tôi vui lắm! Vui vì gặp được một người mà đã bao lâu tôi muốn găp, vui vì có người ngồi nói chuyện với tôi khi tôi vừa trải qua một nỗi buồn... Ngày này hôm nay, tôi ngồi và nhớ lại mọi chuyện của một năm trước... mới chỉ có một năm thôi mà cũng đã có biết bao điều thay đổi. Ngày ấy... Tôi vừa chia tay mối tình đầu của mình. Tôi thường nghe mọi người nói về cảm giác đau nhói ở trong tim nhưng chưa bao giờ tôi biết cảm giác nó như thế nào. Bây giờ tôi đã cảm nhận được nó. Đau! Đau lắm! Cái cảm giác ấy nó xuất hiện mỗi khi tôi nhớ đến cậu ấy, nhớ đến kỉ niệm của hai đứa trong hơn một năm qua. Thời gian hai đứa yêu nhau không phải là dài nhưng cũng không phải là ngắn. Nó đủ để tạo cho người ta biết bao nhiêu kỉ niệm để mỗi khi nhớ đến lại thấy chạnh lòng. Một tuần chia tay tôi buồn lắm. Cô đơn, hẫng hụt và cảm thấy thiếu một điều gì đó. Mỗi sớm thức dậy, mỗi buổi tối đi ngủ hay khi mệt, khi ốm, khi buồn và ngay cả lúc vui, chưa mở điện thoại ra tôi cũng biết có một tin nhắn của cậu ấy cho tôi, những tin nhắn ngọt ngào đầy tình cảm. Chia tay rồi, giờ còn đâu những lời yêu thương ngọt ngào, còn đâu sự quan tâm chăm sóc người ta dành cho tôi nữa. Bây giờ chỉ có nhưng tin nhắn hỏi han, an ủi của bạn bè. Tôi chợt nhận ra rằng: bao lâu nay, vì chìm đắm trong sự ngọt ngào của tình yêu ấy, tôi đã không còn quan tâm nhiều đến những người bạn ấy, tại sao bây giờ tôi mới nhận ra? Ngày ấy... tôi đau khổ vì phải chia tay mối tình đầu (Ảnh minh họa) Một tuần sau ngày chia tay, tôi thấy thời gian dài lê thê. Lúc nào cũng tươi cười, nhí nhảnh nhưng càng cố như thế tôi càng thấy buồn, thấy khó chịu lắm! Ra ngoài, có nhiều người nói chuyện cùng thì không sao, cứ về đến nhà, một mình trong phòng tôi lại phải đối mặt với nỗi buồn ấy. Ngồi một mình, tôi tự nhìn nhận lại tình yêu của hai đứa và cảm thấy hai đứa chẳng hề hợp nhau, có đi tiếp thì cũng không đến đâu cả... nhưng có ai biết được tôi phải khó khăn thế nào để vượt qua nó, mọi người đều nghĩ tôi đã quên đươc rồi, quên rất nhanh... nhưng chuyện tình cảm đâu dễ quên như thế chứ! Ngày xưa yêu nhau, tối nào tôi cũng online để hai đứa nói chuyện với nhau. Bây giờ tôi online, nhìn nick của cậu ấy tôi nhớ, nhớ lắm!... Nhớ nhưng không nhắn đi một cái tin nào hết. Vì tôi biết chỉ cần mình mềm lòng như thế là hai đứa rất có thể lại quay lại với nhau và tôi đã quá mệt mỏi với chuyện đó rồi. Vậy là tôi tìm những người khác để nói chuyện cùng, để chia sẻ. Bạn bè thì nhiều lắm, bao nhiêu người góp ý, bao nhiêu lời động viên lại càng làm tôi thấy nguôi ngoai với nỗi buồn... Trong số những người nói chuyện với tôi, có anh. Tôi với anh quen nhau qua chat, chỉ nói chuyện mà chưa một lần gặp mặt nhưng từ trước tới giờ tôi vẫn coi anh như một người anh trai. Chẳng hiểu vì sao nói chuyện với anh tôi lại thấy vui, thấy nhẹ nhàng như thế. Không phải người quen, không phải bạn bè thân vậy mà tôi vẫn tâm sự, vẫn kể tất cả những nỗi buồn của tôi cho anh nhiều hơn những người khác. Tối nào chúng tôi cũng nói chuyện với anh đến khuya mới đi ngủ. Cứ mỗi lần nói chuyện với anh xong, tôi lại thấy vui hơn một chút. Sau đó tôi và anh hẹn gặp nhau. Chúng tôi gặp nhau vào một buổi chiều sau khi tôi tan học. Anh đến đón tôi và khi đang chờ anh đến, tôi tưởng tượng xem anh chàng này như thế nào và mỗi khi có xe máy nào đi qua hay dừng lại, tôi đều nghĩ là anh. Mối tình đầu sẽ không bao giờ quên... (Ảnh minh họa) Chờ một lúc thì anh gọi cho tôi, lúc đó tôi nhìn thấy anh. Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh là: hiền, rất hiền. Tôi không nghĩ là tôi với anh lại có thể quen nhau nhanh đến như thế! Bình thường gặp một người con trai nào đó, tôi cũng thấy không được tự nhiên và thoải mái, vậy mà sau hôm đó tôi và anh hay nói chuyện hơn và cũng đi chơi nhiều hơn. Gặp anh rồi đi chơi, nói chuyện với anh, nỗi buồn dần dần chẳng chịu làm bạn với tôi nữa. Hai chúng tôi đi chơi, nói chuyện với nhau rất vui... Anh nhờ tôi làm bà mối cho anh và tôi đã rất nhiệt tình khi tìm cho anh một cô bạn gái tốt. Và bây giờ... Anh đã có người yêu, không phải là cô bạn nào của tôi cả. Có người yêu nhưng anh vẫn đưa tôi đi chơi, vẫn ngồi nói chuyện với tôi và vẫn chia sẻ cùng tôi những niềm vui, nỗi buồn... Còn tôi, sau một năm nhìn lại về tình yêu đầu, tôi chỉ còn coi nó là những kỉ niệm đẹp, những kỉ niệm không bao giờ quên nhưng không còn vương vấn... vì tôi biết, bây giờ tôi đang rất hạnh phúc bên người mình yêu!